|
Và một câu chuyện đạo khá thú vị xin đơn cử tiếp theo là "Rùa và cá":
" Ngày xưa có một con cá, vì nó là loài ở nước, nên dĩ nhiên cuộc sống chỉ sống trong nước, và ngoài ra, nó không biết gì hết.
Một hôm, nó đang nhởn nhơ bơi lội trong hồ, tình cờ gặp con rùa mà nó đã quen từ trước, đi du lịch trên đất liền về. Nó liền chào:
- Chào anh! Đã từ lâu tôi không gặp anh. Vậy xưa rày, anh ở đâu?
- Ô, tôi đi du lịch từ trên đất liền về. Trên ấy mặt đất khô ráo quá.
- Đất khô! Anh nói cái gì lạ vậy? Tôi chưa bao giờ thấy nơi nào kỳ lạ như vậy. Lẽ nào lai có đất khô?
- Xin thề rằng, tôi không nói đùa với anh đâu. Nhưng nếu quả tình, anh không thể tin được thì tuỳ anh, không ai ngăn cản được anh. Nhưng dù sao tôi cũng mới từ đó về.
- Này, anh cố gắng diễn lại cho hợp lý hơn. Tôi nghĩ rằng, cách diễn đạt của anh chưa được rõ ràng lắm. Anh vui lòng cho tôi biết, đất mà anh nói đó, nó giống như cái gì trong thế giới chúng ta nào? Nó có ẩm ướt không?
- Không, nó không ẩm ướt.
- Nó không mát, không dịu, mà cũng chẳng lạnh.
- Thế nó có trong suốt để cho ánh sáng xuyên qua được không?
- Không, nó không trong xuất và ánh sáng không thể xuyên qua được.
- Thế nó có mềm và dễ bị ép để cho tôi có thể quậy vi và đi lại dễ dàng trong ấy không?
- Không, nó không mềm, không bị dồn ép dễ dàng và anh cũng không thể bơi lội trong ấy dược.
- Thế nó có lưu động và đổ thành thác được không?
- Không, nó không lưu động và cũng không thể đổ thành thác được.
- Vởy nó có thể dâng lên để tạo thành những mũi sóng bạc đầu được không?
- Không, tôi chưa bao giờ thấy nó dâng lên thành làn sóng cả.
Đến đây con cá vênh váo tự đắc than rằng:
- Tôi đã từng nói với anh rằng, đất mà anh nói đó là không phải cái gì cả. Tôi cũng vừa hỏi anh về cái đất ấy và với câu hỏi nào, anh cũng trả lời rằng không. Đất anh nói đã không phải là bất cứ cái gì tôi nêu ra, vậy thì đất hẳn là không ngơ. Anh đừng tìm cách bịp tôi nữa.
- Tốt! Anh đã quả quyết rằng, không có đất liền. Tôi cũng không có cách nào hơn là tiếp tục như anh đã nghĩ. Nhưng một mai, có ai khác hơn tôi và đủ sức phân biệt cho anh thấy sự sai khác giữa đất và nước, ngày ấy anh sẽ thấy rằng, anh chỉ là một con cá ngốc.
(theo HT. Thích Thiện Hoa)
Trong câu chuyện "Rùa và cá" kể trên, ta thấy: tất cả những câu hỏi của cá về "đất" đều là những câu hỏi không thoát ra ngoài những gì liên quan đến "nước"; và dù "đất" với bao kỳ hoa dị thảo, sơn lâm tú lệ, nhưng không tài nào rùa có thể diễn tả được, mà rùa chỉ biết trả lời cá bằng những câu phủ định; rồi rốt cuộc, con cá không tin dù chúng ta biết chuyện "đất khô" rùa nói là có thật. Trong cuộc sống quanh ta, ai cũng thừa nhận có những sự việc, sự ki<span lang="EN-US" |